Tấm vải đỏ
Liên hệ mua hàng tại shop
lượt đánh giá
0/5Bạn chưa đánh giá
"...
Con à, mẹ con mình ra phiến đá nghỉ ngơi, uống nước đi!- người phụ nữ
trung niên lên tiếng. Giọng bà ta trầm ấm, bà mặc bộ đồ quần áo đen,
đầu đội khăn trắng. Bà nhìn cô con gái đang nhẹ nhàng đặt bó thuốc
xuống, mắt chan chứa yêu thương rồi khẽ khàng nhặt lá cây trên tóc con.
Bà lấy ra một chiếc lược gỗ rồi nói với con gái:
- Hái thuốc mới có
nửa ngày mà tóc tai đã rối bời thế này rồi, ngồi xuống để mẹ chải đầu
cho, - cô bé ngoan ngoãn ngồi xuống. Bà mẹ chải đầu cho con bằng chiếc
lược đen. Mái tóc đen mựơt của cô bé tung bay trong gió. Bà mẹ trầm
ngâm không nói gì. Cô con gái chăm chú ngắm con kiến đang bò trên chiếc
lá dưới thân mình. Mọi thứ chìm trong yên tĩnh. Con đường núi này được
phát hiện khi hai mẹ con cô đi tìm thuốc, ngày thường rất ít người qua
lại. Núi rừng yên tĩnh, chốc chốc lại vẳng lên tiếng chim kêu, đằng sau
họ là một cây hoè rất to, rễ của nó đan chéo, bò lan trên một khoảng
đất rộng.
Khi cô bé đang ríu rít nói về chuyện hái thuốc thì đột
nhiên cảm thấy có luồng khí lạnh ngắt sau lưng, định ngoảnh lại xem có
chuyện gì thì bộp một cái, cô bé bị giáng mạnh vào đầu, ngã xuống, bất
tỉnh nhân sự.
Một luồng gió lạnh thổi tới làm cô tỉnh lại, lúc
này trời đã chập choạng tối. Cô cựa quậy và phát hiện ra mình đang bị
trói rất chặt bằng cành cây dưới gốc hòe. Cô cẩn thận quan sát xung
quanh rồi sợ hãi kêu to: mẹ, mẹ ơi, mẹ ở đâu?
Cô bé nghe văng
vẳng bên cạnh mình có tiếng mài dao, định quay đầu sang xem nhưng đầu
đau nhức quá; lúc này cô mới nhận ra mình không chỉ bị trói trên cây mà
tóc còn bị chia ra làm hai phần buộc vào cây hoè, chả trách mà đầu cô
không cử động được.
sợ hãi tột độ, cô thét lên:
- Mẹ ơi, mẹ, mẹ đang ở đâu, mau cứu con với!
Cô lại nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ:
- Ngoan nào, đừng hét lên thế, một lát nữa là hết đau ngay thôi.
Nghe thấy tiếng mẹ, cô quên hết sợ hãi, càng gọi to hơn:
- Mẹ, mẹ ơi, mau tới cởi trói cho con, con đau quá.
Tiếng mài dao vẫn rõ mồn một, từng nhát, từng nhát. Trong rừng vọng lại tiếng mẹ cô rất mạnh mẽ:
- Ngoan nào, chịu khó một chút nữa thôi, mẹ sắp xong rồi.
- Mẹ, mẹ muốn làm gì vậy? sao mẹ lại trói con? - cô bé khóc không ra tiếng.
Lúc
nảy, trong màn lệ nhoà, cô đã nhìn thấy mẹ mình; trong tay bà là chiếc
xẻng nhọn đào thuốc đã được mài sáng choang, bà cười lạnh, tay mân mê
cái xẻng sắc nhọn.
- Ta đã mài rất lâu rồi, cũng muốn mài nhanh lắm chứ, bởi ta biết, dao sắc, đâm người sẽ chóng chết lại không đau.
Cô bé nhìn mẹ mà không thể tin được.
- Mẹ, mẹ muốn giết con?
-
Con gái à, lẽ ra con không nên có mặt trên đời này, do con có mắt như
mù mà đầu thai nhầm; sự việc đã đến nước này rồi thì nói nhiều cũng vô
ích, con cứ yên tâm mà đi thôi.
Người đàn bà giơ cao cái xẻnh nhọn,
khoét mắt đứa con gái tội nghiệp. Khoét xong, bà hét lên: do mày có mắt
không tròng nên đừng trách tao, đừng trách!
Mặt trăng trốn vào tầng
mây, dường như nó cũng không muốn chứng kiến cảnh tượng hãi hùng này.
Tiếng kêu cứu thảm thiết, tuyệt vọng cảu cô bé làm bầy chim hoảng loạn,
rừng rậm xộc lên mùi máu tanh kỳ dị; cô bé lúc nảy với khuôn mặt đầm
đìa máu chỉ còn thoi thóp thở, đôi mắt cô giờ đã biến thành hai hốc
máu, máu tươi cứ trào ra đầm đìa.
Người đàn bà dùng chiếc khăn
trên đầu cẩn thận gói con mắt lại, nhẹ nhàng đặt vào lòng, chầm chậm
thu dọn tay nải rồi quay người xuống núi, sau lưng bà còn vọng lại
tiếng nói yếu ớt của cô gài: tôi sẽ trả thù, sẽ trả thù, trả thù...".
lượt đánh giá
0/5Bạn chưa đánh giá

